Nhật ký điều trị Covid-19 của mẹ con bé Tỏi: "Máu em đông đặc. Mỗi lần y tá bóp để máu chảy ra, tim mẹ như thắt lại"

Gia đình bé Tỏi (4 tháng tuổi, thị thành Hồ Chí Minh) có 5 người lần lượt dương tính với virus nCoV. Bệnh chuyển biến quá nhanh, mỗi người được điều trị tại một nơi. Riêng Tỏi vì còn quá bé nên được điều trị cùng mẹ tại Bệnh viện Nhi Đồng thị thành.

Mẹ Tỏi, chị Dương Hà đã ghi lại những xúc cảm, tâm trạng của mình trong những ngày hai mẹ con hay tin nhiễm bệnh và cách ly tại bệnh viện.

Cơn ác mộng có thật

Ngày 27/5, TP. HCM liên tục ghi nhận các ca nhiễm Covid-19. Chị Dương Hà, mẹ bé Tỏi lo lắng, nhưng cứ ngỡ dịch bệnh là chuyện ở bên ngoài cánh cửa nhà, chỉ cần phòng ngừa là ổn.

Nhưng ác mộng ập đến khi một người từng xúc tiếp với chồng của Dương Hà thông báo rằng anh ta đã dương tính với virus nCoV. Trưa 28/5, ba bé Tỏi có triệu chứng sốt. Ngay lập tức anh đến bệnh viện khai báo và xét nghiệm. Kết quả, anh dương tính với nCoV.

" Mọi thứ đến quá nhanh, quá khủng khiếp. Cả nhà chưa định hình được chuyện gì đang xảy ra, hàng ngày nghe tin tưởng mình cũng lo sợ, nhưng không ngờ lại rơi trúng vào nhà mình ", mẹ Tỏi nhớ lại.

Vì gia đình có ông bà lớn tuổi, lại có bệnh nền, nên đội ngũ y tế trực tiếp đến nơi tiến hành xét nghiệm cho từng thành viên. Ai nấy đều hy vọng ông bà và bé Tỏi bình an.

thời kì như đứng lại, cả nhà mất ngủ chờ kết quả. Nửa hy vọng nửa sợ hãi. Nỗi lo lắng dày đặc trong từng mét vuông căn nhà. Hà trăn trở vì Tỏi còn quá nhỏ, không biết diễn biến bệnh ra sao, ảnh hưởng thế nào đến bé, rồi sẽ điều trị thế nào... hàng tá câu hỏi bủa vây người mẹ trẻ.

rốt cục đã có kết quả xét nghiệm, hai mẹ con bé Tỏi dương tính. Ba Tỏi gần như suy sụp, anh nghĩ mình đã ảnh hưởng đến gia đình. Còn mẹ Tỏi - người trực tiếp nhận kết quả - thì đầu óc rỗng tuếch. Vài phút sau, chị tự trấn tĩnh bản thân: "Bằng bản năng của người mẹ, tôi ráng bình tĩnh để có thể chăm sóc cho con".

Hành trình gian nan của bé Tỏi và mẹ Hà bắt đầu

22h ngày 30/5, Tỏi và mẹ được đưa đến khoa nhiễm Bệnh viện Nhi Đồng thành thị. Em Tỏi nằm ngủ ngoan trên xe, không biết rằng chuyến đi này sẽ bắt đầu một hành trình vô vàn gian nan.

24h ngày 30/5, hai mẹ con đến nơi, được sắp xếp ở biệt lập trong phòng cách ly sức ép âm để theo dõi. Nhìn vẻ mặt có phần hoảng hốt của người mẹ trẻ, vị bác sĩ đảm trách ân cần giảng giải về quá trình điều trị, cũng như yên ủi hai mẹ con cùng nhau vượt qua giai đoạn cam go này.

Bé Tỏi kiên cường. (Ảnh: Bệnh viện Nhi đồng tỉnh thành)

Tỏi chừng như cảm nhận được sự đổi thay, em giữ chặt mẹ và khóc nhiều hơn. Tuy nhiên, thầy thuốc khuyến cáo mẹ hạn chế ôm để tránh lây tiếp cho con.

10 ngày đầu là tuổi khó khăn nhất của 2 mẹ con, khi các triệu chứng của bệnh bắt đầu hoành hành. Sức khỏe mỗi lúc một yếu, nhưng Hà phải vững chãi để coi ngó cho Tỏi. Một mình chị xoay xở đo chỉ số, dọn vệ sinh, giặt rửa, vừa lo cho bản thân vừa lo cho con nhỏ.

Nhật ký ngày thứ thứ 2 ở bệnh viện

Ba Tỏi rất chăm tập thể thao, những tưởng sẽ có sức đề kháng chống bệnh tật, thế nhưng virus nCov quá hiểm nguy. Anh chết giấc và được đưa vào phòng hồi sức.

" bữa nay là một ngày dài, sáng mẹ nhận tin ba đang mệt nhiều phải vào phòng hồi sức.

Chiều lại thấy em phải rút máu làm xét nghiệm. Máu em đông đặc, phải rút nhiều lần. Cứ mỗi lần cô y tá bóp để máu em chảy ra, là mỗi lần tim mẹ như bị bóp lại. Em khóc nhiều nhưng hết rồi thì nín ngay. Tỏi anh dũng.

Mẹ đang giảm sữa dần do bệnh. Nhưng mẹ sẽ rứa để con có càng nhiều sữa mẹ càng tốt. "

Cùng lúc đó, Hà nhận được thông báo cha mẹ đã dương tính với nCov. Điều may mắn nhất của gia đình là em Tỏi chỉ viêm phổi nhẹ nên được điều trị kháng sinh. Mẹ Tỏi " ước mình chỉ đang ước, mở mắt ra cơn ác mộng sẽ biến mất ".

Vài ngày sau, Hà sốt cao liên tục, chị ước man và bắt đầu mất khứu giác, vị giác. Trước khi bệnh chuyển biến phức tạp, các bác sĩ dự kiến chuyển Hà đến Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới TP.HCM, và nhờ người khác chăm chút Tỏi.

Ngặt nỗi, quờ thành viên trong gia đình đã nhiễm bệnh và đang được điều trị tại bệnh viện. Các bác sĩ đành chọn phương án tiếp giữ Hà ở lại và phối hợp điều trị với Bệnh viện Bệnh Nhiệt đới. Lúc đó Hà mới thấy Covid-19 hiểm đến nhường nào, không chỉ vì nó lây lan rất nhanh, mà còn có những diễn biến bất ngờ. Trước khi nhiễm bệnh, hai vợ chồng chị đều khỏe mạnh.

" bữa nay mẹ vừa vật vã thay đồ cho con xong là lúc y tá vào truyền thuốc. Mẹ chưa hết choáng váng sau khi truyền thuốc thì phát hiện ra cái tã lỏng, và bao nhiêu nước 'vàng' của con ướt từ áo đến ga nệm. Bụng mẹ thì đói, đầu thì choáng lại lui cui dọn dẹp. Lớn lên nhớ mà đàng hoàng với mẹ đấy nha ", mẹ viết cho Tỏi, trong nhật ký.

Nhật ký ngày thứ 18 ở bệnh viện

" 18 ngày dài như 18 năm. Những ngày qua, mẹ con Tỏi ở trong phòng xa vắng, cửa luôn phải đóng trừ lúc lấy đồ ăn hay bỏ rác.

Sáng chờ đồ ăn đặt trước cửa phòng, trưa chờ đồ ăn và tối cũng lại thế. tất hoạt động luẩn quẩn trong căn phòng nhỏ. Mẹ thèm không khí bên ngoài, thèm nhìn thấy mọi người đến nỗi mỗi lần có bác sĩ hay y tá ghé phát thuốc, mẹ cũng trông đợi dù chả bao giờ thấy được mày mặt ai, vì mọi người mặc đồ bảo hộ kín mít.

Mỗi ngày đều chờ đợi được lấy dịch mũi họng, dù nó chẳng dễ chịu gì với mẹ và cả Tỏi. Nhưng nó mang lại hy vọng, và đương nhiên cả sự thất vọng ".

" chao đã qua ngày thứ 20 rồi. Những ngày này trời nắng nóng kinh khủng. Tỏi bắt đầu có khởi phát nhiều loại viêm da hơn. Và bữa nay cũng là một ngày không vui với Tỏi, vì em vẫn dương tính. Mẹ nghe tin mà muốn khóc cả một dòng sông ".

Trong khi hai mẹ con Tỏi còn đang đương đầu với virus, ba Tỏi đã phục hồi sức khỏe, ông bà đã âm tính và chuẩn bị được xuất viện. Tin tốt lành ấy như là nguồn động lực giúp mẹ con Tỏi thêm sức mạnh.

Ngày ra viện: Hạnh phúc như từ cõi chết trở về

3 ngày liền Hà không ngủ được, chỉ cần thêm một lần âm tính nữa là hai mẹ con sẽ được xuất viện.

Ngày thứ 33 ở bệnh viện, bác sĩ thông báo tin mừng cho Hà, hai mẹ con đã âm tính. Hơn một tháng trời điều trị, rốt cuộc Tỏi và mẹ đã được trở về nhà. Vui cho bản thân mình một, chị vui cho con tận mười. "Hạnh phúc lắm! Cứ như từ cõi chết trở về", mẹ Tỏi nói như reo lên.

5 người trong gia đình Tỏi, thật may mắn đều đã khỏi bệnh, hồi phục sau khi "cơn giông lốc hoảng hồn" mà virus quét qua. Với sự kiên cường của hai mẹ con "siêu nhân" cùng nỗ lực của đội ngũ y thầy thuốc, viên chức y tế Bệnh viện Nhi Đồng thị thành, họ đã được về nhà sum họp cùng gia đình.

Hiện tại, gia đình bé Tỏi vẫn tiếp chuyện cách ly y tế tại nhà 14 ngày. Mọi sinh hoạt vẫn rất cẩn trọng, mọi người hạn chế xúc tiếp và luôn mang khẩu trang. Mẹ Tỏi tâm can: " Một lần rắn cắn mười năm sợ dây thừng. Giờ chúng tôi rất ăn nhằm với Covid-19, căn bệnh này thật sự rất đáng sợ, và không chừa một ai ".

(Trích lại từ nguồn Bệnh viện Nhi Đồng thành thị)