Duy Phương: Tôi ở nhà lầu, xe hơi, giàu có nhưng phút chốc mất hết, trắng tay

Mới đây, nghệ sĩ Duy Phương đã livestream tâm tư về sự nghiệp của mình và giải thích lí do tại sao anh từng một thời ấm no rồi lại trắng tay.

Tôi mua xe thanh lý có hai chỉ vàng, về làm lại đem bán lãi mười mấy cây vàng

Trước khi nổi danh, tôi từng rất khó khăn, phải theo đoàn cải lương đi khắp nơi, diễn với tiền công bọt bèo chỉ đủ ăn bánh khọt.

Sau đó, tôi về Sài Gòn học hát rồi theo đoàn văn công đi khắp các vùng quê, phải lấy thùng phuy làm sàn diễn để diễn, liền bị kiểm điểm vì hát chưa đúng.

Cơ may đến với tôi kể từ khi gặp anh Thanh Việt, quái kiệt làng hài khi ấy. Anh Thanh Việt giới thiệu tôi đi diễn kịch và thành công.

Từ đó, tôi bắt đầu nức danh, diễn loạt vở kịch hay, rồi diễn series Trong nhà ngoài phố đưa tôi lên vị trí rất vững vàng, trở nên một danh tiếng lớn.

Kể từ ấy, cuộc sống của tôi rất ngon lành, không thiếu thốn thứ gì. Tôi nức danh, đi diễn được nhiều tiền nên làm thêm nghề buôn bán xe hơi. Tôi mua xe thanh lý có hai chỉ vàng, về làm lại đem bán lãi mười mấy cây vàng. Đó là lí do tôi giàu có, lắm tiền nhiều của.

Tôi cứ tưởng mình đã vững rồi nhưng chẳng phải thế. Cứ ngỡ mình nhà lầu, xe hơi, ấm no nhưng phút giây mất hết, trắng tay, rồi lại đi vào khó khăn, khổ ải.

Tôi muốn kể câu chuyện của mình ra, là những điều có thật, tôi từng nếm trải để mọi người thấy rằng, cuộc sống này không phải cứ muốn mà được đâu. Mọi thứ còn là cơ duyên, định mệnh, số phận.

Tôi đang ở nhà lầu, xe hơi, cuộc sống quý phái, trải qua, chợt vợ chồng chia lìa, đổ vỡ, nên tan hoang nhà cửa.

Tôi lầm lũi lên làng trẻ con SOS xin con về nuôi

Nhiều người hỏi tôi tại sao tôi lại như thế, đang yên hạnh phúc lại cưới thêm vợ nữa nhưng hợp lí do hết.

Lúc đó tôi đã bốn mấy tuổi rồi và rất thèm khát có một đứa con. Không hiểu ông trời xui khiến thế nào nên tôi muốn có con nhưng vợ đầu của tôi lại chẳng thể sinh con.

Duy Phương cùng các con

Tôi cứ lầm lũi lên làng con nít SOS xin con về nuôi. Người ra dẫn tôi vào xem mười mấy đứa trẻ em để chọn. Nhưng các cô nuôi dạy trẻ ở đó lại hẹn khi nào có những đứa nhỏ khỏe mạnh thì gọi lên nhận về nuôi cho đỡ cực.

Thế là tôi lại lầm lũi đi về chờ nhưng chẳng thấy đâu. Rõ ràng, đến một lúc, tôi sẵn sàng đánh đổi quờ, tuốt tài sản để có con, đơn giản vì tôi thèm con lắm.

Tôi còn nhớ như in, mẹ tôi trước khi ra nước ngoài dặn tôi cứ kệ chuyện con cái, cố mà giữ lấy sự nghiệp để khỏi phải cực khổ vì nhiều người muốn có sự nghiệp như tôi mà không được.

Tôi nghe vậy mới bảo mẹ: "cuộc thế này tưởng có nhưng mà không có, mọi thứ đều do mạng xếp đặt cả rồi. Con đang muốn có con quá nên con ưng hi sinh, đổi hết hết thảy để có đứa con. ngày mai con có ngã xuống chết cũng còn có người bưng lư hương cho an lòng.

Giờ con ấm no nhưng đi đường đụng đâu đó chết cũng chẳng mang theo được. Con sẵn sàng đánh đổi quơ để có con".

Thế rồi định mệnh đến, tôi cưới vợ hai và có con. Nhưng chắc định mệnh cho tôi có con thì không có tiền nên tôi khổ từ đó đến giờ luôn.